Cuộc đời anh là một cơn mộng kéo dài nó trôi qua thật êm đềm và tĩnh lặng. Anh chìm đắm trong cơn mơ đó tưởng chừng như không bao giờ tỉnh giấc và để rồi một ngày đẹp trời anh đã choàng tỉnh cơn mộng đó vì đã có một người con gái đến đánh thức con tim tình yêu đang ngủ say của anh dậy… Người con gái đó mang tên của em.

Em đến bên anh nhẹ nhàng đánh thức trái tim anh – Trái tim tình yêu đang chìm trong cơn mơ.Em đến với anh tình cơ như sự sắp đặt của số phận, tại sao anh lại đến quán internet đó? Tại sao anh lại vào phòng chát vào cái ngày hôm đó? Tạo sao? Hàng ngàn dấu chấm hỏi nhưng cuối cùng anh đã tìm ra một câu trả lời duy nhất cho tất cả những dấu chấm hỏi đó “chúng ta sinh ra là để dành cho nhau” phải không em?

Một ngày chủ nhật buồn đám bạn cùng phòng kí túc xá đứa về quê, đưa đi chơi căn phòng kí túc xá như rộng hơn khi chỉ còn lại một mình anh. Sân trường hôm nay cũng có vẻ buồn hơn những chủ nhật khác vì cái lạnh đầu đông, khoác thêm chiếc áo anh đi vòng quan sân kí túc xá có lẽ đây là lần đầu tiên anh cảm nhận hết cái lạnh của Hà Nội. lang thang và anh rẽ vào quán internet với mục đích là đọc vài thông tin hay chơi vài trận game nhưng chẳng hiểu sao anh không chơi game cũng chẳng đọc tin mà anh lại vào yahoo em ạ, có lẽ trái tim anh lúc đó đã nghe thấy lời thì thầm nơi trái tim em rằng “ Hãy làm như thế để gặp em”. Và anh đã làm như đúng con tim anh nghe thấy anh vào yahoo nhưng ôi hôm nay là chủ nhật lại là một chủ nhật mùa đông có lẽ tất cả những đứa bạn của anh còn đều đang ngủ nướng nếu là ngày thường thì anh sẽ “sign out” nhưng anh đã không làm như vậy mà anh lại vào phòng chát – Cái việc mà chỉ có mấy đứa trẻ con mới thích như thế và hôm nay anh lại làm trẻ con em ạ, tất cả là tại em đó. Cái phòng chát tất cả đèn đếu sáng và anh kích vào cái nick name có cái tên thật dễ thương “ mèo ú” đúng là định mệnh đúng không em?

Ngay từ cái lần đầu tiên nói chuyện với em đó anh đã thấy có cảm tình và như có một ma lực vô hình anh ngồi lì ở quán internet ba giờ đồng hồ chỉ để chát với em mèo ú của anh ạ. Sự tình cờ đã làm anh trở thành một khách hàng trung thành của quán internet, ngày nào cũng vậy anh đều muốn mở nichk yahoo và đều mong nhìn thấy “ mèo ú” sáng đèn. Mà ngày đó em lười quá đó mèo ú nhé tan học không chịu về nhà giúp đỡ bố mẹ mà vẫn còn tranh thủ ra quán để chát và nhắn tin với anh nhưng mà cũng nhờ cái sự lười biếng đang yêu đó mà anh đã tìm được một nửa của cuộc đời mình. Những cuộc nói chuyện, những dòng tin nhắn của em mỗi ngày đều làm anh thêm chắc chắn rằng con tim anh đã mách bảo đúng. Sao ngày ấy thời gian trôi đi lâu thế không biết? vì em nói rằng phải chờ em thi xong đại học rồi mình mới gặp nhau. Cuối cùng sự chờ đợi của anh cũng được đền đáp, kỳ thi đại học kết thúc cũng là lúc anh được nghỉ hè, ngồi trên xe về quê mà anh thấy đoạn đường từ Hà Nội về Nam Định sao mà xa thế, và cái khoảng cách sáu cây số cũng làm anh thấy nó thật là dài từ nhà anh Nam Định đến nhà em Hà Nam chỉ có từng đó đoạn đường mà anh đạp xe như thấy mình đang đạp sáu mươi cây số. Nhưng em biết không nếu hôm đó anh không kiên trì thì chắc anh cũng không tìm được em nói thực là đến tận bây giờ anh vẫn nghĩ là hôm đó em định cho anh leo cây đó nhé. Và rồi anh đã gặp em – người mà anh yêu suốt đời

Em đậu vào đại học và lên Hà Nội học anh có nhiều thời gian ở bên em nhiều hơn, để bù đắp cho khoảng thời gian xa cách anh cố gắng học thật tốt và dành nhiều thời gian cho em, hiểu được những nỗi lòng của anh, em cũng cố gắng học tập thật chăm chỉ để đạt kết quả tốt nhất. Yêu em anh thấy cuộc sống của mình thật ý nghĩa, yêu em anh không còn những chủ nhật buồn một mình kí túc xá nữa vì mỗi chủ nhật với anh giờ đây là một ngày hạnh phúc - Mình tay trong tay đi bộ trên đường Hoàng Diệu, bờ hồ… Mỗi nơi đều ghi lại những kỷ niệm hạnh phúc của anh và em. Nhưng em biết không- Mèo ú của anh bây giờ anh có thể đi bộ xuyết Việt đó, Cái tối hôm đó đã cho anh có được sự dẻo dai đó đấy. Vì em ở cùng anh trai nên anh thường đến thăm em vào những hôm anh trai đi làm vì sợ anh lại bảo hai đứa không lo học hành mà chỉ mải yêu đương. Hôm đó cũng vậy anh trai đi làm anh lại đi xe Bus từ Kí túc xá đến nhà trọ thăm em, em thật đảm đang nấu cho anh ăn một bữa no nê,lẽ ra ăn xong là em chở anh ra bến xe để anh về kí túc xá ngày mai đi học nhưng em nói sợ ma bảo anh ở lại đến khi anh trai sắp đi làm về thì hãy về, vì sợ con ma bắt mất người yêu của anh nên anh đành ở lại làm vệ sĩ canh ma bảo vệ người yêu.

Nhưng chao ơi hôm đó anh trai lại về sớm hơn ngày thường vì hôm nay anh tan ca sớm nghe thấy tiếng xe máy từ ngoài đầu ngõ em đã lo lắng bảo anh về ngay nhưng từ nhà ra ngõ chỉ có một con đường thôi em ạ anh đi thế nào bây giờ đây. Em chạy ra ngoài cửa phòng và rồi em kéo tay anh ra ngoài nhanh như một tia chớp đến chỗ bể nước bảo anh nhẩy tường ra ngoài đường lớn để trốn về. Tiếng xe máy càng lúc càng gần rồi tiếng mở cánh cổng sắt làm anh không còn sự lựa chọn nào khác anh phi thân xuống đường mà cứ ngõ mình đang mơ. Anh đứng chân chân mà chưa biết phải về nhà bằng cách nào vì ngày thường em vẫn chở anh ra bến xe bus bằng xe đạp của em , từ nhà em ra đến bến xe bus là năm cây số anh đi đến đầu ngõ và may nắm cho anh là vẫn còn bác xe ôm đang đứng ở đó anh đến và nhờ bác chở ra bến xe nhưng khi anh đang định lấy ví ra để đưa tiền cho bác thì anh giật mình vì lúc nấu ăn cùng em anh đã bỏ ví ra ngoài, cũng không thể gọi điện cho em lúc này anh không có sự lựa chọn nào khác là đi bộ từ nhà em ra đến bến xe đúng là khi không có sự lựa chọn nào thì sự lựa chọn duy nhất là sáng suốt nhất. Một giờ sau anh ra đến bến xe bus nhưng mèo ú ơi anh cũng không có tiền để đi xe buss nữa may sao là điện thoại anh không bỏ quên ở phòng em. Lúc này là 10h30 phút đêm anh lại không có sự lựa chọn nào khác đành phải gọi điện cho cậu bạn cùng lớp đến chở về nhà cậu ấy, khi anh và cậu bạn về đến nhà anh cũng không dám gọi điện cho em mà chỉ dám nhắn một tin “ anh về đến nhà bạn anh rồi em nhé, anh yêu em” và đêm đó cả anh và em đều không ngủ.

Bốn năm đại học qua đi với bao khó khăn và kỷ niệm tình yêu của chúng mình với sự cố gắng và đúng là định mệnh mình lại cùng trúng tuyển vào cùng một công ty, ngày ngày anh đều nhìn thấy em – người yêu của anh. Ngày mai, ngày trọng đại của cuộc đời anh và cũng là của em – Ngày mình cưới nhau, anh muốn nói với em một điều: “ anh yêu em và cảm ơn em đã đến bên anh”.
Đây là một câu chuyện tình yêu của cô dâu chú rể : “ Trinh – An” số điện thoại : 0975468463 đã chụp ảnh cưới tại Ảnh viện áo cưới Melia
Không Ngủ
- 09/03/2012 13:12 - Tình yêu trong sáng.
- 24/02/2012 16:58 - Giọt nước mắt đầu tiên
- 20/02/2012 13:33 - Công viên một chuyện tình
- 13/02/2012 15:24 - 0 giờ !!!
- 08/02/2012 13:44 - Nhật ký tình yêu.
- 10/01/2012 14:19 - Love story 6: Trung Hoa du ký
- 25/12/2011 10:33 - Love story 5: Vô va Mẫn cảm và Natasha Ngà voi
- 14/12/2011 09:19 - Love story 4: Ở hai đầu nỗi nhớ!
- 07/12/2011 16:21 - Love story 3: Tình yêu không lời!
- 05/12/2011 10:07 - Love story 2: Tình yêu sinh ra chúng ta thành đôi!


