Lật lại ký ức nào…. Vậy là đã qua rồi những tháng năm cấp 3, chẳng thể ngờ rằng sau đó sẽ là bước ngoặt mới đối với mình nói riêng và những bạn cùng lứa tuổi nói chung, mỗi người sẽ tự đi bằng chính đôi chân của mình với những con đường khác nhau. Lúc đó nó còn đang bối rối vì trước mắt còn chưa biết được nên chọn con đường nào cho tương lai của mình, mình phải đi đâu học đây. Cuối cùng rồi vẫn phải nhờ vào ý kiến của bố mẹ, và chính ý kiến của bố mẹ khiến mình càng băn khoăn hơn, vì Trung Quốc nơi mình đến là một vùng đất xa lạ, vào cái tuổi ô mai mình

cũng thật sự không hề nghĩ tới, nó thật hấp dẫn và gây sự tò mò đối với mình, nhưng nó cũng sẽ làm mình xa cách người thân yêu và xa đất nước Việt Nam thân thương. Nhưng rồi qua tìm hiểu về đất nước Trung hoa, qua sự thôi thúc kỳ lạ của con tim như ai đó mời gọi và tóm lại là thầy u cũng có tâm nguyện cho mình sang đó học tập. Xem nào lần đó vui lắm, mọi thứ cần chuẩn bị thật kỹ càng rồi, lòng bồi hồi và lo lắng liệu mình học được gì và sẽ gặp những ai, ôi… chẳng nghĩ đến làm gì, nhưng rồi cũng tưởng tượng ra 1 vài tình huống hi hi… nào thì chỉ sợ sang đấy gặp thích khách hoặc cái bang thì mờ đời, nào thì sang bên nước bạn được đi máy bay cũng sướng, từ tấm bé tới giờ chăn trâu cắt cỏ, toàn ngồi xe bò thôi, chả biết được bay lên giời thì có gì sướng không”….
Rồi thì ngày xuất ngoại chả mấy mà tới. Nó phải đi tầu sang nước bạn rồi mới bay đến nơi mình đến. Nghĩ lại thật chẳng thích cảnh chia tay tí nào. Sao lệ cứ tràn mi? Chẳng thèm để ý đến ai, nó cứ nhìn gia đình mà khóc vẫy chào mọi người. Nước mắt làm nhòa đi những gì trước mắt, chỉ nhìn thấy bóng hình ai mờ mờ đứng cạnh mình, cũng vẫy chào người thân như mình. Hiển nhiên mình chẳng quan tâm, nhưng cũng chẳng nào ngờ bóng dáng ấy vẫn hiện rõ cho đến tận bây giờ…. Và rồi cứ thế thời gian trôi đi con tầu chuyển bánh để lại đăng sau người thân và đất nước thân thương…..

Thành Đô, Tứ Xuyên, Trung Quốc
Sau 1 chặng đường xa, đôi chân lần đầu tiên đặt đến đất nước Trung Quốc, nó thấy chao ôi sao mà lạ lẫm! Những con người xa lạ cộng với những thứ tiếng lạ lẫm làm cho nó không khỏi tủi thân vì nhớ nhà. Nó đâu biết rằng cũng trong thời gian đấy, cùng thời điểm đấy nó luôn là điểm chú ý của một người. Người ta để ý nó, theo dõi từng cử chỉ của nó, nhưng vì người ta nhút nhát nên chỉ dám đứng nhìn và quan sát từ xa. Nó vẫn hồn nhiền và vô tư, thích thú vùng miền đất lạ hơn là để ý một ai đó đang nhìn mình. Rồi cho đến năm đầu tiên của chuyên ngành thì cơ hội mới thật sự đến. Ngày đầu tiên đi học của năm chuyên ngành, nó rụt rè chọn cho mình một góc cuối của lớp, nó thấy sao mà lẻ loi, cô độc thế. Nhà trường tạo điều kiện cho du học sinh Việt Nam học cùng với học sinh Trung Quốc. Nhưng nó chẳng ngờ rằng trong lớp hôm ấy, có một anh chàng từ bàn trên quay xuống. Một anh chàng xinh trai với cái răng khểnh làm duyên cùng với điệu cười ngọt ngào rủ nó lên ngồi cùng. “Chẳng gì vui bằng đều là người Việt Nam với nhau, nương tựa vào nhau trên mảnh đất tha hương này là một điều quý giá đối với lưu học sinh” – anh bảo với nó như vậy.

Nó vẫn ngồi chỗ cũ mặc cho tên con trai bàn trên rủ rê. Chính vì nó lạnh lùng như vậy nên anh mới càng chú ý đến nó. Càng chú ý anh càng thích tính cách con người nó. Rồi những buổi tối cùng nhau lên giảng đường học, cùng nhau đi dạo, cùng nhau đi chơi, hai con người dần dần hiểu nhau, cùng thấy được những điểm hợp nhau. Nó thấy được ấm áp nơi anh, thấy được rằng cuộc sống của nó lại lật sang trang mới từ khi hình bóng a hiện ra trước mắt nó và nó chính thức nhận lời yêu anh khi anh thể hiện tình yêu nơi a cho nó. Vào một buổi chiều của những ngày đầu chính thức yêu nhau, anh đến phòng nó chơi với một túi mận và vô số hoa quả khác (có lẽ anh đánh trúng điểm đen này nên nó dễ chết), mình cũng nhận ra rằng con gái thật là thích ăn quà vặt hi hi.... Tình yêu của anh và nó cứ thế tiến triển, có đôi khi vì những bất đồng nho nhỏ mà xảy ra mâu thuẫn cãi vã nhưng nó và anh đã cùng đồng hành với nhau 4 năm học đại học. Trong 4 năm đấy có biết bao nhiêu là giận hờn, cãi vã, có lúc tưởng chừng như không thể tiếp tục bước tiếp cùng nhau được nữa. Nhưng rồi hai đứa tự tìm ra nút thắt. Sau mỗi lần cãi nhau, nó và anh luôn luôn ngồi lại để cùng nhìn lại vấn đề để sửa chữa, và anh luôn là người nhận những cái sai về mình. Những năm trời sống ở nơi đất khách quê người, nó và anh luôn dựa vào nhau mà sống. Anh là người dịu dàng, tình cảm, luôn thích nhẹ nhàng, bù lại cho anh nó là người có tính cách hơi ngang tàng, luôn luôn chống chế dù nó đúng hay sai nó vẫn cho là nó đúng và mỗi lần tranh luận như vậy anh luôn là người nhận phần thiệt. Có lẽ nó yêu anh vì đức tính đấy, có lẽ trên đời này chỉ có anh là người duy nhất yêu nó như vậy, không vồ vập yêu thương, không nóng nảy bộp chộp. Anh luôn nhẹ nhàng, từ tốn, có lẽ vì điểm đó mà nó càng yêu anh hơn. Còn nhớ có lần nó ốm, thèm ăn phở Việt Nam, anh lặn lội đi gần hơn 20km để xách về cho nó một tô phở bò, ăn xong nó uống thuốc vào do không hợp thuốc nên lại cho ra hết. Anh nhìn nó xót xa lại lóc cóc đạp xe đi mua cháo về cho nó, mặc dù lúc đấy đã 11h đêm và ngòai trời là 2độ C. Anh chăm sóc nó còn hơn chăm sóc cho bản thân mình vì anh biét nó luôn coi thường sức khỏe, luôn à um cho xong…

Thấm thoát mà đã 4 cái mùa lá rụng trôi qua, nó ra trường vật lộn với cuộc sống mưu sinh, cũng chẳng thể ngờ rằng sẽ lại có sự thay đổi to lớn đối với cuộc sống của nó và anh. Còn anh thì tiếp tục học lên cao học sau những lời động viên của gia đình và người anh yêu nhất. Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến! Xa nhau mới đầu nó nghĩ mọi chuyện đơn giản, nhưng rồi vì công việc, vì thời gian cũng như khoảng cách địa lý, nó không còn để ý anh như trước nữa. Không còn quan tâm đến anh như ngày xưa, không phải vì nó có người khác hơn anh, không phải vì nó hết yêu anh mà chỉ vì những ngày xa cách, anh ghen, anh hờn dỗi… Nó ban ngày đi làm, tối về lại nghe những câu trách móc từ người yêu làm cho nó mệt mỏi, chán chường muốn buông xuôi. Hai tâm hồn xa cách như cái áo rách trước cơn giông như hai bờ sông không bao giờ với tới. Rồi thì đường ai nấy đi, nó quyết tâm chôn chặt mối tình đẹp trong lòng, lao đầu vào kiếm tiền hòng quên đi những chuyện buồn đã qua. Anh vùi đầu vào sách vở hoàn thành nốt ước mơ mà anh và nó đã chọn trước đây cho quên đi tình yêu mà anh đã vun đắp…! Và điều đặc biệt là nó chưa bao giờ biết rằng cái khoảnh khắc nó chia tay gia đình lúc tầu sắp chuyển bánh sang Trung Quốc, cái hình bóng mờ nhòa trước mắt ướt mi của nó chính là anh…!
Hà Nội 36 phố phường
Và như thế thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, 2 người giờ đây như 2 nhánh sông chảy về 2 hướng, như chưa từng biết, như chưa một lần gặp nhau. Thế nhưng cuộc sống và thời gian không ngăn nổi số phận mà ông trời định đoạt. Hai dòng sông ngày nào tuy chảy về hai hướng nhưng đến một lúc nào đó ở phía cuối chân trời sẽ là nơi gặp gỡ, là nơi ký ức và hiện tại sẽ hòa quyện vào nhau… Cho đến một ngày đẹp trời, nó đang vô tư long dong trên đường phố, nhìn ngắm những con người lao động đang hối hả ngược xuôi. Giữa phố phường tấp nập, hối hả chợt nó nhìn thấy bóng dáng ai quen quen lướt qua trước mắt. Như một phản xạ tư nhiên, nó mở to đôi mắt đầy sự tò mò và thổn thức, rồi con tim của nó thốt lên: Anh??? Đúng là nnh sao? Dù cách xa một đoạn nhưng nó vẫn nhận ra cái dáng quen quen, thân thương ngày nào. Nó quay đầu xe đuổi theo một cách vô thức vì nó biết con tim nó thật sự chưa thể xóa được hình bóng anh. Thế rồi nó chợt khựng lại,khi nhìn thấy trên xe còn có một cô gái, hai người trông có vẻ thân mật lắm. Nó chợt thấy con tim mình quặn thắt! Nó không kiềm chế được cảm xúc, hai hàng nước mắt cứ thế tuôn rơi, trong đầu nó không ngừng hiện lên nhiều câu hỏi “Cô gái đấy là ai? Có quan hệ gì với anh? Chẳng lẽ anh đã quên nó thật rồi sao? Chẳng lẽ những gì anh làm cho nó anh đã quên rồi sao? Những gì anh nói với nó khi nó nhất quyết đòi chia tay chỉ có bấy nhiêu thôi sao? Chỉ trong một thời gian ngắn mà anh đã có người khác rồi sao?” Không ! Không thể như vậy được! Nó phải tìm hiểu. Nó phải đi tìm lời giải cho những câu hỏi nó đặt ra, và nó lên kế hoạch thực hiện. Để đi tìm lời giải cho những câu hỏi của nó, nó đã rất khó khăn khi không nhận được sự hợp tác từ anh. Có lẽ khoảng thời gian nó làm anh chờ đợi lâu quá! Có lẽ anh đã hết hy vọng, anh đã muốn buông xuôi, nhưng nó vẫn cố gắng, muốn hàn gắn lại. Nghĩ thật là ngược đời, lúc anh tìm mọi cách để hàn gắn thì nó càng muốn quẫy đạp ra. Nó thấy bội thực với những gì anh làm, bội thực với những cử chỉ quan tâm của anh, để rồi bây giờ khi anh không còn quan tâm, không còn chăm sóc đến nó thì nó lại khao khát đươc anh quan tâm. Những kỷ niêm ngày xưa mà nó nghĩ là nó sẽ quên được chợt ùa về như chưa bao giờ xảy ra. Nó thèm được anh quan tâm, thèm nghe những câu anh dặn dò, thèm được ngồi sau xe anh được ôm anh, thèm nghe anh mắng yêu mỗi khi nó không nghe lời, thèm mỗi sáng trước khi đi làm luôn có anh đợi sẵn ở cửa. Nhưng tất cả chỉ là quá khứ, để rồi sau bao nhiêu cố gắng để níu kéo của nó, anh vẫn từ chối. Nó tuyệt vọng chấp nhận buông xuôi, nó cứ nghĩ rằng chắc chắn anh đã có người khác nên mới như vậy. Có lẽ anh và người ta chắc phải thắm thiết lắm rồi nên anh mới quên nhanh như vậy. Và nó chọn cách im lặng, lặng lẽ rời xa anh. Không liên lạc, không điện thoại, không tin nhắn. Nhưng đúng là số phận dường như đã an bài cho anh và nó nên trong lúc nó chấp nhận thì anh lại xuất hiện. Anh nói với nó tất cả chỉ là giả vờ, anh muốn cho nó biết được cảm giác của anh ngày trước khi nó lạnh lùng với anh. Một cảm giác chẳng dễ chịu tí nào, anh muốn cả 2 chúng ta sẽ bỏ đi cái tôi quá lớn của mỗi người để trân trọng tình yêu mà anh và nó vun đắp. Rồi a giải thích người ngồi sau xe anh ngày hôm đấy là người chị họ của anh…Sau bao nhiêu giận hờn, trách móc cuối cùng nó vẫn là người anh yêu nhất và anh là người nó cần nhất trong cuộc đời này.
Một đám cưới được lên kế hoạch, và để thực hiện từng bước của đám cưới đấy nó và anh đã cùng nhau lựa chọn và lên kế hoạch chụp ảnh cưới. Sau nhiều lựa chọn, đắn đo cuối cùng Nó và anh cùng lựa chọn ảnh viện áo cưới Melia , vì nó thấy Melia đáp ứng được những yêu cầu của nó và anh, với đội ngũ nhân viên nhiệt tình nó hoàn toàn yên tâm khi sử dụng dịch vụ của Melia.
Trên đây là một vài chia sẻ về chuyện tình yêu của Yến và Toàn, chúng tôi muốn chia sẻ với các bạn.Chúc cho những ai đang yêu và sắp yêu sẽ mãi hạnh phúc, mãi được ở bên nhau.
nguyễn Hoàng Ngọc Phương
- 24/02/2012 16:58 - Giọt nước mắt đầu tiên
- 20/02/2012 13:33 - Công viên một chuyện tình
- 13/02/2012 15:24 - 0 giờ !!!
- 08/02/2012 13:44 - Nhật ký tình yêu.
- 08/02/2012 10:06 - VƯỢT TƯỜNG
- 25/12/2011 10:33 - Love story 5: Vô va Mẫn cảm và Natasha Ngà voi
- 14/12/2011 09:19 - Love story 4: Ở hai đầu nỗi nhớ!
- 07/12/2011 16:21 - Love story 3: Tình yêu không lời!
- 05/12/2011 10:07 - Love story 2: Tình yêu sinh ra chúng ta thành đôi!
- 28/11/2011 08:31 - Love story 1 : Vết sẹo ngọt ngào!


